Khóe miệng anh giật giật, là một nụ cười cực kỳ kiềm chế.
“Được.”
Hôm đó chúng tôi câu được ba con cá diếc. Cả buổi Hạ Chinh chỉ câu được đúng một con, hai con còn lại là do tôi mèo mù vớ cá rán câu được.
Trên đường về trời đã tối.
Hạ Chinh lái xe, tôi ngồi ở ghế phụ, tay vẫn luôn nắm chặt chiếc vỏ đạn đó.
Lúc đến quán mì, tôi phát hiện trước cửa đang đỗ một chiếc ô tô.
Là một chiếc xe thương vụ màu đen, không có biển số.
Hạ Chinh đạp phanh, ánh mắt trong nháy mắt trở nên sắc lẹm.
“Em ngồi trong xe đợi, đừng xuống.”
Anh xuống xe, đi vòng qua chỗ chiếc xe thương vụ, gõ gõ cửa kính.
Cửa kính hạ xuống một nửa.
Bên trong có một người đang ngồi.
Mặc vest, tóc ngắn, gương mặt già dặn, tầm ngoài 40 tuổi.
Biểu cảm của Hạ Chinh ngay khoảnh khắc nhìn thấy người này lập tức thay đổi.
Không phải căng thẳng, mà là bất ngờ.
“Thủ trưởng.”
Người trong xe bước xuống.
Ông ta liếc nhìn quán mì, lại liếc nhìn tôi đang ngồi ở ghế phụ, rồi nói với Hạ Chinh một câu.
“Hạ Chinh, nhiệm vụ đẩy lên sớm hơn. Tối nay đi luôn.”
9
Tối nay.
Không phải ngày kia, mà là tối nay.
Ngồi ở ghế phụ, qua lớp kính chắn gió tôi nhìn thấy rõ biểu cảm của Hạ Chinh. Lưng anh thẳng tắp như một cái đinh, chỉ trong nháy mắt, từ một Hạ Chinh nấu mì, chọc tôi cười, giúp tôi đuổi đám đòi nợ thuê, anh biến thành một con người khác.
Một người lính.
Anh ngoái lại nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy chứa đựng vô vàn điều muốn nói, nhưng anh không thốt ra một chữ nào.
Rồi anh đi lên lầu.
Tốc độ thu dọn đồ đạc của anh nhanh đến kinh người. Lúc tôi bước lên lầu, anh đã sắp xếp xong túi hành lý. Tất cả đồ dùng cá nhân được nhét gọn vào một chiếc túi nhỏ, tổng cộng chưa tới 3 phút.
“Gấp thế sao anh?”
“Mệnh lệnh.”
Anh xách túi hành lý lên, đảo mắt nhìn quanh căn phòng một lượt.
Căn phòng sau khi được anh dọn dẹp vẫn luôn sạch sẽ tinh tươm, chăn màn trên giường được gấp vuông vức như miếng đậu phụ.
“Cái đĩa mẻ góc trong bếp nhớ thay đi nhé, dùng dễ đứt tay.” Anh dặn.
“Vâng.”
“Đừng mua bột mì loại cân rời nữa, dễ bị ẩm lắm. Anh lưu sẵn số điện thoại của ba nhà cung cấp vào phần ghi chú điện thoại của em rồi đấy.”
“Vâng.”
“Nguồn hàng đồ kho bên chỗ thím Trương không ổn định lắm, anh hỏi giúp một chỗ uy tín hơn rồi…”
“Hạ Chinh.”
Anh dừng lại, nhìn tôi.
“Đừng nói mấy chuyện này nữa.”
Tôi bước đến trước mặt anh.
Tôi muốn nói một điều gì đó, giống như những câu thoại của nữ chính trong phim truyền hình — kiểu như anh nhất định phải bình an trở về, em sẽ đợi anh các thứ. Nhưng lời đến cửa miệng lại tắc nghẹn.
Không nói ra được.
Chẳng phải vì sến súa, mà là thực sự không biết phải nói gì.
Anh đứng đó, tay xách túi hành lý, nhìn dáng vẻ của tôi, bỗng vươn bàn tay còn trống ra xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
Lực rất nhẹ.
“Đi làm việc của em đi. Quán mì đừng đóng cửa.”
Rồi anh đi.
Xuống lầu, lên xe, không hề ngoảnh lại.
Động cơ chiếc xe thương vụ gầm lên một tiếng, rồi chiếc xe lăn bánh.
Tôi đứng trước cửa quán, nhìn ánh đèn hậu biến mất vào màn đêm nơi góc phố.
Đèn đường vẫn sáng.
Gió hơi se lạnh.
Tôi siết chặt chiếc vỏ đạn trong tay, quay trở vào quán.
Rửa mặt, đeo tạp dề.
Ngày hôm sau vẫn mở cửa như thường lệ.
Chỉ là trong bếp thiếu đi một người.
Mấy bạn sinh viên đến ăn mì thắc mắc: “Anh đẹp trai đâu rồi chị?”
Tôi đáp: “Đi công tác rồi.”
Ngày lại ngày trôi qua.
Tháng đầu tiên, không có tin tức.
Tháng thứ hai, không có tin tức.
Tháng thứ ba, không có tin tức.
Chuyện buôn bán của quán vẫn khá tốt. Tôi đã đổi sang loại bột mì theo số điện thoại nhà cung cấp Hạ Chinh để lại, thay cái đĩa mẻ góc, thậm chí còn giới thiệu nguồn nhập hàng uy tín mà anh nhắc đến cho thím Trương.

