Tôi cảm giác một khoảng thời gian rất dài trôi qua, tôi mới tiêu hóa nổi hình ảnh mình vừa nhìn thấy.
Lúc đó tôi đã quên béng bài tập mình định hỏi là gì, quay lưng bỏ đi luôn.
Nhưng Tống Chiêu vừa tắm xong bước ra, cậu ta cản đường tôi, tiện tay cầm lấy vở bài tập trên tay tôi, hỏi tôi không hiểu chỗ nào.
Chỗ nào cũng không hiểu cả!
Việc tôi còn đứng trong nhà họ Tống đã là vấn đề lớn nhất rồi.
Tôi lao tới giật lại vở bài tập, lúc đó đã mất khả năng ngôn ngữ, nhưng cái tên Tống Chiêu chết tiệt này lại bị chập mạch mà giơ cuốn vở lên cao.
“Sao mặt đỏ thế? Hôm nay bài không làm được là bài cho học sinh thiểu năng à?”
Tôi thấy cậu ta mới là thằng thiểu năng ấy.
“Trả đây!”
Tôi không còn tâm trí đâu mà đấu khẩu với cậu ta, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi này. Không nói nhiều, tôi ngoắc chân ngáng cậu ta một cái.
Tôi vốn chỉ định quật ngã cậu ta, nhưng phản xạ của cậu ta cũng rất nhanh, cậu ta túm chặt cổ áo tôi, thế là cả hai “bịch” một tiếng ngã lăn ra sàn.
Đúng lúc này cánh cửa phía sau mở ra.
Mặt Tống Diệu đỏ bừng như ráng chiều, bước tới đỡ tôi dậy, rồi thì thầm bên tai tôi: “Đừng nói cho ai biết nhé, năn nỉ cậu đấy.”
Còn sự chú ý của tôi chỉ dồn vào bàn tay đang đỡ tôi của cậu ấy: Đã rửa tay chưa thế?
Có lẽ bầu không khí giữa tôi và Tống Diệu quá kỳ quặc.
Tống Chiêu từ dưới đất bò dậy nhìn chằm chằm hai đứa tôi, hoàn toàn không phòng bị, tôi chớp thời cơ giật lại vở bài tập rồi cắm đầu chạy thẳng.
Từ hôm đó trở đi tôi toàn tránh mặt Tống Diệu, cứ nhìn thấy Tống Chiêu là tôi lại rùng mình một cái, nổi hết cả da gà.
Nhưng tư duy lại quái dị bay xa: Sinh đôi thì chỗ nào cũng giống nhau à?
Suy nghĩ này vừa nảy mầm, tôi đến nhìn thẳng Tống Chiêu cũng không dám nữa.
Cũng may là còn có Cố Tích Nguyệt, cô ấy lúc nào cũng bám dính lấy tôi như hình với bóng, làm giảm đáng kể cơ hội tôi phải tiếp xúc với cặp sinh đôi kia.
Khó khăn lắm nhờ việc ôn thi cày bừa sứt đầu mẻ trán, tôi mới quên được chuyện đó.
Giờ thì hay rồi, nhớ lại hết sạch sành sanh.
[Nữ phụ và cậu em trai có quá khứ gì vậy?]
[Hai người đó đang nói gì thế, mặt ai cũng đỏ lựng như quả cà chua.]
[Cậu em trai đang đe dọa nữ phụ à? Sao mặt cậu ấy lại có vẻ xấu hổ thế kia?]
[Làm sao đây… tui hình như là fan tạp thực, cp nào tui cũng nuốt được.]
[Thanh mai trúc mã cũng mlem mlem nha.]
[Cốt truyện đã như ngựa đứt cương chạy thẳng đến nơi nào rồi ấy, hoang dã hơn cả chó hoang ven đường.]
Bình luận không biết chuyện giữa tôi và Tống Diệu.
Bọn họ căn bản là chẳng biết cái thá gì, toàn nói nhăng nói cuội cho tôi xem.
Tôi cúi đầu, nhấn phím đáp trả Tống Diệu thật mạnh: “Cậu dám nói lung tung tôi giết cậu.”
Tống Diệu gửi lại một icon tủi thân: “Cậu hung dữ với tớ thế, với Tống Chiêu thì đâu có vậy.”
Tôi: “? Là do tôi lười để ý đến cậu ta thôi.”
Tống Diệu: “Nên cậu thấy tớ tốt hơn Tống Chiêu?”
Cuối câu còn kèm theo một cái mặt cười há miệng màu vàng.
Tôi: “Kẻ tám lạng người nửa cân.”
Phía trên màn hình hiện chữ đối phương đang nhập.
Một lúc sau, Tống Diệu mới gửi tin nhắn lại: “Thế tớ là nửa cân hay là tám lạng?”
Sinh đôi mấy người bị hâm à?
Tống Diệu đôi khi ngốc một cách rất trong trẻo.
Còn Tống Chiêu thì luôn tỉnh táo mà độc miệng.
So sánh ra, tôi thấy Tống Diệu đáng yêu hơn một chút.
… Sao tôi lại đi so sánh thật cơ chứ.
Bà ngoại vẫn lượn lờ quanh tôi vẩy nước, mấy giọt nước rơi bộp lên màn hình.
Bàn phím nhảy loạn lên một chuỗi 666666, trong lúc tôi lau màn hình, dãy số 6 đó đã được gửi đi.
Tống Diệu: “Tớ là sáu lạng á?”
Tôi: “Cậu là thằng chập mạch.”
Tống Diệu: “Vậy là nửa cân, tám lạng, hay là sáu lạng?”
Cậu ta có bệnh chắc!
[Cậu ấy thích nữ phụ đúng không? Đang chọc cô ấy vui kìa.]

