“Phu nhân dạy phải, là ta suy nghĩ không chu toàn.” Phụ thân quốc sư ra ngoài oai phong, lại là tri kỷ của hoàng thượng từ nhỏ, đã bao giờ phải thấp giọng nhận sai với ai? Nhưng ở trước mặt mẫu thân, lại chẳng khác gì một người chồng ngoan ngoãn.
“Quốc sư đại nhân, Thái tử và Lưu cô nương đến rồi, nói là muốn thăm tiểu thư.” Quản sự từ bên ngoài báo.
“Dẫn họ vào đi.” Ta vội lên tiếng.
Nếu ta không mở miệng, mẫu thân nhất định sẽ không cho họ vào.
“Vâng.” Quản sự đáp lời rồi rời đi.
Có bạn bè tới thăm, chắc phụ mẫu sẽ không tiếp tục càm ràm nữa.
Chờ phụ mẫu rời đi, ta mới thở phào nhẹ nhõm, cung nữ cũng dẫn Huyền Viễn Nghị và Lưu Thanh Duyệt bước vào.
Lưu Thanh Duyệt vừa vào liền chạy đến nắm tay ta: “Oản Oản, ngươi không sao chứ? Hôm nay ở Thượng Thư phòng dọa ta sợ chết khiếp.”
Quả thực là nàng ta bị dọa thật, khi thấy ta ngất đi, mắt đỏ hoe cả lên, Lưu Thanh Duyệt tính cách dịu dàng đoan trang, vậy mà lúc đó cũng chẳng còn giữ được hình tượng gì nữa.
“Cảm ơn Thanh Duyệt của ta đã lo cho ta như thế.” Ta cười với nàng.
“Cũng may có Thái tử điện hạ, lúc ngươi sắp ngã đã kịp đỡ lấy.”
Nghe nàng nói vậy, ta quay sang nhìn Huyền Viễn Nghị bên cạnh.
“Chuyện nhỏ thôi, không cần khách sáo.” Huyền Viễn Nghị khoanh tay, vẻ mặt chẳng có gì quan trọng.
“Đã là chuyện nhỏ thì ta cũng không khách sáo nữa, ơn cứu mạng không nói cảm ơn.” Tên này, đúng là đáng ghét y như cũ.
Vừa dứt lời, hắn liền trưng ra vẻ mặt uất ức.
“Nhưng mà, vẫn phải cảm tạ Thái tử điện hạ đã cứu mạng, sau này có dịp, ta mời các ngươi đến Vân Túy lâu ăn một bữa.” Ta là người phân rõ rạch ròi, ơn nghĩa cần đáp, ta chưa từng quên.
“Hứ, ngươi biết vậy là tốt.” Huyền Viễn Nghị kiêu ngạo nói.
“Được được được.”
Nói chuyện thêm một lúc, thuốc cũng nguội rồi, ta hào sảng cầm lên, bịt mũi một hơi uống cạn.
Vị đắng tràn khắp khoang miệng, khiến mặt ta nhăn nhó, lúc cảm thấy môi có thứ gì đó, ta theo phản xạ ngậm lấy, là vị ngọt ngọt của ô mai.
Thì ra Huyền Viễn Nghị đã mang theo ô mai do ngự trù trong cung mới làm, thấy ta vừa uống thuốc xong liền nhét cho ta một viên.
Ta vừa nhai vừa giơ ngón cái về phía hắn — tên này, coi như có mắt nhìn.
“Ta nói Thái tử điện hạ à, bình thường ngài với Oản Oản cứ đấu đá suốt, hôm nay sao lại tốt bụng như vậy, còn mang ô mai đến?” Lưu Thanh Duyệt nhìn hai chúng ta tương tác, nghi ngờ hỏi: “Không phải trong ô mai có hạ thuốc xổ đấy chứ?”
Huyền Viễn Nghị nghe đến nửa câu đầu thì còn hơi chột dạ, nửa câu sau thì tức đến nhảy dựng lên: “Ta mang chút đồ đến là ta có ý xấu à? Ta không thể mang đồ cho nàng sao?!”
“Tất nhiên là được rồi.” Ta âm thầm nhéo tay Thanh Duyệt, đồng thời nháy mắt ra hiệu.
Lưu Thanh Duyệt bắt được tín hiệu, lập tức phụ họa: “Được được được, ngài là người tốt, là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”
“Thái tử điện hạ vốn rộng lượng, đương nhiên sẽ không so đo với Thanh Duyệt, đúng không, Thái tử?” Ta cười quay sang nhìn Huyền Viễn Nghị.
Thấy ta cười, Huyền Viễn Nghị không được tự nhiên, khẽ ho một tiếng: “Tất nhiên rồi.”
Thêm một nén hương nữa, phụ thân ta đến bắt Huyền Viễn Nghị đi luyện võ, Lưu Thanh Duyệt cũng đứng dậy cáo từ, trước khi đi còn dặn ta nghỉ ngơi cho tốt.
Tiễn họ xong, ta mới có thời gian suy nghĩ về tình hình hiện tại — giờ chắc đang ở tuyến truyện của con gái nữ chính.
Nhưng tại sao hôm nay ta lại đột nhiên ngất đi? Nghĩ kỹ lại, ta với Mộ Dung Tuyết cũng không có nhiều liên hệ, cùng lắm chỉ là bạn học bình thường.
Chẳng lẽ vì ta đột nhiên tỉnh ngộ, không đi theo cốt truyện nên bị trừng phạt?
Vậy thì cốt truyện của ta là gì? Là tranh giành nam chính với nữ chính ư?
Có lẽ ngày mai ta nên tìm cơ hội thăm dò thử.
Ngày hôm sau, ta như thường lệ đến cung học, vừa vào thư phòng, các bạn đồng môn liền vây lại hỏi han tình hình của ta, đến cả mấy người bình thường vẫn hay vây quanh Mộ Dung Tuyết cũng tới.
Ta đương nhiên nhìn ra ai là thật lòng, ai là giả vờ, dù gì ta cũng là con gái quốc sư, ngoài mặt thì mọi người đều phải khách sáo một chút.
Mãi đến khi Huyền Viễn Nghị và Tưởng Đồng Minh bước vào…
Hai người kia bình thường chẳng mấy để tâm tới mấy chuyện như thế, vậy mà hôm nay lại bước tới cạnh ta.
“Ngày hôm qua sắc mặt ngươi trắng bệch như tờ giấy, sao hôm nay không nghỉ ngơi mà còn tới đây?” — Huyền Viễn Nghị nhíu mày hỏi, giọng mang theo chút lo lắng.
“Ngươi không biết đâu, lúc ngươi sắp ngã xuống, ta chỉ cảm thấy bên cạnh có luồng gió lướt qua, Thái tử điện hạ đã xuất hiện ngay bên cạnh ngươi rồi.” — Tưởng Đồng Minh nói với vẻ mặt đầy phóng đại, như thể tận mắt chứng kiến kỳ tích.
Nghe Tưởng Đồng Minh nói vậy, ta hơi không tin nổi — đây vẫn là kẻ đối đầu với ta suốt bao năm sao? Sao lại thấy là lạ?

