“Mẫu thân.” Ta mềm giọng, “Người con trai duy nhất của người đã không còn nữa. Tước vị và gia sản của Hầu phủ này, biết bao nhiêu người ở chi thứ đang dòm ngó, chỉ chờ ngày tới ăn tuyệt hộ. Hiện giờ ông trời thương xót chúng ta, ban cho chúng ta đứa trẻ này, người thực sự nỡ lòng bỏ nó sao?”

Sắc mặt bà thoáng chững lại.

Ta tiếp tục nói: “Người cứ âm thầm sinh nó ra. Đối ngoại thì nói rằng con làm dâu, không có hài tử bên người nên trong lòng sốt ruột, bèn nhận nuôi một đứa trẻ đem về ghi dưới danh nghĩa mình. Như vậy, một là về sau người có cốt nhục thân sinh ở cạnh bên, có chỗ dựa, có niềm an ủi; hai là tước vị Hầu phủ vẫn giữ được, không rơi vào tay người ngoài, môn hộ cũng không suy; ba là con có một đứa trẻ bên mình, sau này cũng có thể đứng vững gót chân.”

Mẹ chồng ngẩn người nhìn ta, bàn tay khẽ vuốt ve trên bụng, ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Ta nhìn ra được, thật ra bà căn bản không nỡ phá bỏ đứa bé này.

“Vì sao ngươi lại muốn giúp ta?” Mẹ chồng nhìn chòng chọc vào ta, “Ngươi không định đi tố giác ta chứ?”

Ta nhìn bà, ánh mắt vô cùng chân thành: “Mẫu thân, người là mẹ chồng của con, chúng ta vốn là châu chấu buộc cùng một sợi dây. Một năm nay người chưa từng bạc đãi con, trong lòng con vẫn ghi nhớ. Công công đã mất lâu như vậy, người vì cái nhà này mà khổ sở chống đỡ bao năm, sớm đã tận tình tận nghĩa. Hơn nữa, nếu thực sự để đám chi thứ như lang như hổ kia chiếm mất tước vị, thì Hầu phủ này còn chỗ sống cho hai chúng ta sao? Con giúp người, cũng chính là giúp mình.”

Mỗi lời ta nói ra, sự đề phòng trên mặt mẹ chồng lại vơi đi một phần, dần dần thay vào đó là vẻ hài lòng.

Bà vươn tay, vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta: “Đúng là đứa trẻ ngoan, trước kia là ta xem thường con rồi, con suy tính chu toàn lắm.”

Ta cúi đầu cung kính đáp: “Mọi chuyện đều là vì Hầu phủ mà thôi.”

“Ừm.”

Mẹ chồng hài lòng gật đầu.

Quyết định giữ lại đứa bé này.

Sau đó, ta lại khuyên bà rằng, tháng càng lớn, trong phủ người đông mắt tạp, rất dễ lộ sơ hở, chi bằng đến trang tử hẻo lánh ngoài thành dưỡng thai.

Mẹ chồng vốn cũng chột dạ, nghe xong liền không chút do dự mà đồng ý ngay.

3

Chẳng bao lâu sau, Hầu phủ truyền ra tin tức: lão phu nhân vì cầu phúc cho thế tử đã mất nên ra ngôi chùa ngoài kinh thành tĩnh tu, ngày trở về chưa định.

Bà vừa đi, thẻ bài và chìa khóa quản gia của Hầu phủ, đương nhiên rơi vào tay ta – vị thiếu phu nhân duy nhất.

Đứng ở cửa, nhìn chiếc xe ngựa của mẹ chồng dần dần đi xa, nụ cười trên mặt ta nhạt đi. Ta quay người bước vào trong phủ, lạnh giọng dặn dò:

“Thu Cúc, triệu tập toàn bộ hạ nhân lại đây, ta muốn huấn thoại!”

“Vâng, phu nhân!”

Mẹ chồng lần này đi, sinh con rồi ở cữ, ít nhất cũng phải nửa năm.

Nửa năm này chính là thời cơ vàng của ta.

Ta lập tức bắt tay chỉnh đốn Hầu phủ.

Trước kia mẹ chồng còn ở đây, đám lão bộc kia ta không sai khiến nổi.

Bây giờ bà đã đi, Hầu phủ do ta làm chủ, người nên lôi kéo thì lôi kéo, kẻ nên chỉnh đốn thì chỉnh đốn, kẻ nên bán đi thì bán đi.

Những vị trí then chốt, ta lặng lẽ thay bằng người của mình.

Sổ sách ruộng đất và cửa hàng, ta càng đích thân xem đi xem lại từng lượt. Nhân danh chỉnh đốn, thần không biết quỷ không hay chuyển ra một khoản bạc lớn, giấu vào nơi chỉ mình ta biết.

Cho dù sau này bị ép phải rời khỏi phủ, ta vẫn có bạc bên người.

Nửa năm này đủ để ta nắm chặt Hầu phủ từ trong ra ngoài trong tay mình.

Chẳng bao lâu sau, trang tử bên kia truyền tin đến: mẹ chồng sinh được một bé trai mập mạp.

Đợi bà ở cữ xong, ta lập tức tìm một cái cớ, đích thân đến trang tử đón người.