Tôi đứng dưới sảnh tòa nhà công ty cô ấy, trời chập choạng tối. Không biết cô ấy mấy giờ tan làm, không biết cô ấy có còn ở đây không. Tôi đợi hơn một tiếng đồng hồ, cửa tự động mở.

Cô ấy bước ra.

Gầy đi rồi. Tóc đã cắt ngắn, vén sau tai. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, vừa cúi đầu nhìn điện thoại vừa đi về phía trước.

“Thẩm Chi.”

Cô ấy khựng lại. Ngẩng đầu lên. Nhìn thấy tôi.

Cô ấy đứng đó, cách tôi vài bước chân. Gió thổi qua, hất tung mái tóc vào mặt, cô ấy chẳng buồn đưa tay vuốt lại.

Cứ thế nhìn tôi.

Tôi cũng nhìn cô ấy.

Vài giây trôi qua.

Cô ấy thu hồi ánh mắt, quay người bỏ đi. Tiếng giày cao gót nện xuống đất, từng bước từng bước, không một lần ngoảnh lại.

Tôi không đuổi theo.

Đèn đường đã bật sáng. Bóng cô ấy đổ dài, ngày càng xa, cuối cùng rẽ qua một góc đường, biến mất dạng.

Tôi vẫn đứng đó, hai tay đút trong túi áo khoác. Gió lạnh luồn vào cổ áo, tôi không nhúc nhích.

Đứng rất lâu.

Cuối cùng ngồi xổm xuống, tựa lưng vào cây cột đèn đường.

— Chương Năm: Lễ cưới

Thiệp mời là do Lâm Vãn gửi tới.

Thiệp đỏ rực, viền mạ vàng, lúc bóc ra có một bức ảnh cưới rơi xuống. Lâm Vãn khoác tay chồng, cả hai cười rất rạng rỡ. Trên thiệp in thời gian và địa điểm, bên dưới dòng in sẵn là một dòng chữ viết tay nhỏ xíu: “Chi Chi, cậu nhất định phải đến nhé.”

Tôi xem qua danh sách khách mời. Có cả Lục Trầm Chu.

Tôi do dự mất hai ngày. Cuối cùng nhắn lại hai chữ: “Sẽ đến.”

Hôm đi ăn cưới, tôi mặc một chiếc váy màu đỏ đô. Không phải cố tình đi mua mới, mà là đợt giảm giá mùa đông năm ngoái tôi tiện tay nhặt vào giỏ, tem nhãn vẫn chưa cắt. Đứng trước gương ngắm nghía một lúc, tóc đã dài ra thêm một chút, sắp chạm đến vai rồi. Đánh chút son, màu đỏ trầm.

Ra khỏi cửa.

Đám cưới tổ chức trên bãi cỏ của một khách sạn. Lúc tôi đến, buổi lễ vừa mới kết thúc, Lâm Vãn đang chụp ảnh với mọi người, thấy tôi liền vẫy tay gọi: “Chi Chi!” Tôi bước tới, cô ấy ôm chầm lấy tôi, lớp kim sa trên váy cưới cọ vào mặt hơi dặm.

“Cậu gầy đi rồi,” cô ấy nói.

“Cậu mập lên rồi,” tôi đáp.

Cô ấy cười, đấm yêu tôi một cái.

Gửi tiền mừng cưới xong, tôi bưng ly sâm banh, tìm một góc khuất đứng. Nắng rất đẹp, trên bãi cỏ kê những dãy ghế màu trắng, trẻ con chạy lăng xăng đùa nghịch. Có người bước tới chào hỏi tôi, là bạn học cũ, nhưng tôi không nhớ nổi tên. Hai bên chào hỏi vài câu xã giao “Dạo này thế nào”. Tôi bảo vẫn ổn. Cô ấy bảo “Cậu đang ở Bắc Kinh hả? Nghe nói lên chức Giám đốc rồi”. Tôi ừ. Cô ấy khen “Giỏi quá”. Tôi nói cảm ơn.

Hết chuyện để nói. Cô ấy quay người đi chỗ khác.

Tôi bưng ly rượu, đưa mắt nhìn đám đông.

Và rồi tôi nhìn thấy anh ta.

Anh ta đứng ở đầu kia bãi cỏ, mặc bộ vest màu xám đậm. Anh ta gầy đi, xương gò má còn nhô cao hơn lần gặp trước. Tóc cắt ngắn, trông có vẻ gọn gàng hơn. Anh ta đang nói chuyện với một người bên cạnh, nói được vài câu thì người kia rời đi.

Chỉ còn một mình anh ta đứng đó, hai tay đút trong túi quần.

Anh ta nhìn về phía tôi.

Chỉ đúng một ánh mắt. Rất lướt. Sau đó anh ta dời mắt đi chỗ khác.

Tôi cũng quay mặt đi.

Đám cưới chính thức bắt đầu, cô dâu chú rể đứng trên sân khấu trao nhẫn. Lâm Vãn khóc, chồng cô ấy cũng khóc, dưới khán đài bao nhiêu người đưa tay lau nước mắt. Tôi không khóc. Không phải vì tôi máu lạnh, mà là mấy năm nay đã khóc đủ rồi, dường như nước mắt cũng cạn sạch.

Nghi thức kết thúc, mọi người bắt đầu ăn tiệc. Tôi được xếp ngồi chung mâm với bạn học, anh ta ngồi cách đó hai bàn. Tôi có thể nhìn thấy góc nghiêng của anh ta, anh ta đang nói chuyện với người bên cạnh, thỉnh thoảng mỉm cười, một nụ cười rất nhạt.

Tôi không nhìn lâu. Cúi xuống ăn thức ăn.

Thịt kho tàu ngấy quá, ăn được hai miếng tôi liền gắp ra. Cá ngon, rất tươi.