mà không phải nơm nớp lo có người về đập cửa vì quên mang chìa khóa.
Dàn trầu bà bên bệ cửa sổ đã leo kín nửa bức tường. Dây leo thả rủ từ giá đỡ xuống, những nhánh dài nhất đã sắp chạm tới mặt sàn, lá xanh bóng mượt mà, màu xanh lục đậm, tầng tầng lớp lớp đan xen vào nhau. Ánh nắng hắt vào, trên lá như được phủ một lớp ánh sáng lấp lánh.
Tôi cầm điện thoại lên, chụp một bức ảnh cành lá non mới nhú.
Sau đó vuốt ngược về bức ảnh tận cùng trong album.
Là tấm ảnh chụp vào ngày đầu tiên tôi mới đặt chân đến Bắc Kinh — chậu trầu bà co ro trong chiếc chậu nhựa màu trắng, lá héo úa, ố vàng, mép lá có mấy chỗ còn khô quắt lại. Mép chậu vương đầy bùn đất, bệ cửa sổ trống trơn, chẳng có lấy một cái giá đỡ.
Tôi ngắm nghía vài giây.
Xóa đi.
—— (HẾT)

