Tang lễ ở phủ Quốc sư được tổ chức vội vàng. Trong khi mọi người vẫn còn đắm chìm trong bi thương, thì Vân Đào dẫn người âm thầm đào mộ vừa lấp xong, mở quan tài ra, đưa thi thể đi.
Sau khi khiêng người lên xe ngựa, Vân Đào phát tiền bịt miệng, rồi điều khiển xe ngựa rời khỏi thành.
Mười hai canh giờ trôi qua, ngón tay của người trên xe ngựa khẽ động đậy, sau đó mở mắt ra.
Mẫu thân tỉnh lại sớm hơn ta, đang ngồi bên cạnh nhìn ta, thấy ta tỉnh dậy, liền thở phào nhẹ nhõm.
Chúng ta theo lộ trình đã định sẵn, hướng đến một tiểu trấn ở vùng Giang Nam.
Đi ngày đêm không nghỉ, năm ngày sau thì đến nơi.
Trước khi đi, ta đã mang theo rất nhiều vàng bạc, đủ để chúng ta sống cả đời không phải lo ăn mặc.
Vân Đào thuê người mua lại một căn nhà, còn thuê thêm vài bà tử quét dọn dọn dẹp. Chúng ta xem như đã chính thức an cư tại đây.
Chỉ là, mẫu thân vẫn buồn bã không vui, ta biết bà đang nghĩ đến phụ thân.
Giờ phút này, cũng chẳng cần nói mấy câu sáo rỗng kiểu “mọi chuyện qua rồi”, mà là phải kéo bà ra ngoài dạo chợ mới được.
Ta kéo mẫu thân đi dạo từ đông thành sang tây thành, mua rất nhiều đồ ăn và y phục — mặc dù phần lớn là ta ăn.
Mẫu thân cười nhìn ta, dịu dàng lau vụn thức ăn bên khóe miệng cho ta.
Dạo gần xong rồi, ta cùng mẫu thân mang theo đồ đạc chuẩn bị về nhà, lại bị một đám người chắn đường.
Mấy gánh hàng rong xung quanh thấy thế đều tỏ vẻ giận mà không dám nói, xem ra đám này chính là lưu manh đầu đường xó chợ ở khu này.
“Phu nhân với tiểu thư từ đâu đến thế, nhìn hai người tay xách nách mang thế kia mà chẳng có người giúp, để ta giúp một tay nào.”
Nói rồi, hắn ta lộ vẻ mặt bỉ ổi, bước về phía chúng ta.
Bình thường Vân Đào có chút công phu phòng thân, nhưng hôm nay tỷ ấy không đi theo, ở nhà trông nom bọn bà tử, phòng kẻ nào có ý đồ xấu.
Nhưng không có Vân Đào thì còn ta đây.
Ta chỉ nhẹ nhàng phẩy tay một cái, bột thuốc trong tay áo liền theo gió bay tới người hắn.
Tiếp theo chỉ cần đợi thuốc phát tác. 3, 2, 1…
Tên kia bỗng nhiên cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, bắt đầu gãi loạn khắp nơi, nhưng càng gãi lại càng ngứa, gãi đến mức phát điên.
“Ngươi… là ngươi làm đúng không?” — Hắn chỉ vào ta, nhưng lại không dám bước tới gần.
“Nếu lần sau ta còn thấy ngươi ở con phố này, thì đừng mong chỉ ngứa da đơn giản như thế.” — Ta lạnh lùng cười nói.
“Phải phải, tiểu nhân biết sai rồi, không dám nữa đâu!”
Thấy hắn chịu nhận lỗi, ta định rời đi, ai ngờ hắn lại “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
“Cầu xin cô cứu ta, xin cô đấy…”
“Đi rửa sạch sẽ là được rồi.” — Ta đáp gọn một câu, rồi dắt mẫu thân rời đi.
Trên đường về, mẫu thân hỏi:
“Oản Oản, mấy loại thuốc đó…”
Bà chưa nói hết câu.
Trước giờ bà chỉ biết ta học y với phụ thân, tưởng rằng chỉ học thuật chữa bệnh cứu người, nhưng hôm nay ta dùng độc như thế, cộng thêm thuốc giả tử trước đó, tất cả đều vượt xa những gì bà hình dung.
“Mẫu thân, y và độc vốn không tách rời mà.” — Ta chỉ trấn an bà.
“Vậy y thuật của con, thế nào rồi?”
“Chắc là hơn cái tên phụ thân khốn kiếp kia một chút đi.”
“Phụ thân khốn kiếp?” — Thẩm Mộc Cẩn lần đầu nghe thấy cách nói này.
Rời khỏi kinh thành rồi, bà cảm thấy con gái mình dường như đã thay đổi, hoặc nói đúng hơn là hoàn toàn thư thái.
“Phải rồi, hắn ta còn đưa bạch nguyệt quang về phủ, rõ ràng là có ý đồ rồi, không khốn kiếp thì là gì? Đàn ông thiên hạ ai cũng giống nhau.” — Ta nghĩ tới mấy chuyện kia, nghiến răng ken két.
“Oản Oản của ta, có phải gặp chuyện gì rồi không?”
Mẫu thân là người từng trải, lại một tay nuôi ta lớn, sao có thể không nhận ra sự thay đổi cảm xúc của ta chứ.
“Mẫu thân, chỉ là con cảm khái một chút thôi. Mau về nào, con đói rồi, muốn ăn món Vân Đào tỷ nấu.”
“Được rồi.” — Bà chỉ nhẹ nhàng xoa đầu ta, không muốn ta nói, bà cũng chẳng ép hỏi thêm.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã gần hai tháng kể từ khi chúng ta đến trấn nhỏ này.
Còn ba ngày nữa là đến sinh thần của ta.
Hai tháng qua, ta sống rất tự do thoải mái, nhưng mẫu thân thì lại có chút phiền lòng.
Tên vô lại hôm nọ vậy mà lại dẫn theo cả đám người tới định đập phá nhà ta.
Kết quả bị ta với Vân Đào tỷ dạy cho một trận.
Chúng ta lập tức kéo cả đám lên nha môn báo quan, mẫu thân lo lắng nên cũng đi theo.
Tri huyện là người mới nhậm chức, họ Lý, còn trẻ tuổi.
Chúng ta kể lại sự tình, thêm vào đó có cả hàng xóm và mấy người bán hàng làm chứng, tri huyện nhanh chóng xử lý, cho nhốt hết đám vô lại vào đại lao.
Từ sau đó, vị đại nhân trẻ tuổi này cứ hay đến phủ ta.
Lúc thì giúp đỡ, lúc thì hỏi han chúng ta – góa phụ và cô nhi – xem có thiếu gì không.
Mẫu thân ta đã từ chối nhiều lần, nhưng hắn vẫn thường lui tới.
Ta thì thấy không sao cả — phụ thân khốn kiếp kia còn rước bạch nguyệt quang về nhà được, lẽ nào mẫu thân ta lại không thể có xuân thứ hai?

