Kiếp trước, có những thi thể đưa tới đã thối rữa ở mức độ cao, người nhà lại muốn người chết ra đi được tươm tất, mặc áo thui đẹp đẽ.
Ta phải “tẩy rửa” cho thi thể trước, ngăn không cho thi dịch rỉ ra làm bẩn quần áo.
Đưa công thức này ra, tẩy thi độc, khử thi xú, xóa thi ban, hiệu quả tuyệt đỉnh.
Ta xắn tay áo, ngâm bộ long bào vào trong chum.
Những vết bẩn màu nâu đen từ từ tan ra trong nước thuốc, nổi lên một lớp bọt váng mỡ nhờn nhợt.
Ta mặt không biến sắc, bắt đầu vò giặt.
Đây đâu phải là đang giặt quần áo, rõ ràng là đang giặt lại sự tôn nghiêm của một bậc đế vương.
Giặt được một nửa, tiền viện bỗng nhiên ồn ào.
Là Liễu nhi trở về.
Không, bây giờ phải gọi nàng ta là Liễu cơ.
Nàng ta ngồi trên cỗ kiệu êm ái, mặc một bộ cung trang màu phấn hồng, trên đầu cài đầy kim thoa bộ diêu.
Chỉ là khuôn mặt thanh tú vốn có kia, lúc này lại trát lớp phấn son dày cộp, trắng bệch đến đáng sợ.
Vừa xuống kiệu, nàng ta liền nhổ một bãi nước bọt về phía cục thịt đang cựa quậy trong chum sành trước cửa.
Cục thịt bị chặt đứt tứ chi, cắt đứt lưỡi, khoét mất đôi mắt ấy, chính là Nghiêm cô cô.
“Lão già kia, thấy chưa?” Giọng Liễu nhi có phần khàn đục, giống như trong cổ họng đang kẹt một cục đờm, “Bây giờ ta là sủng phi của Bệ hạ rồi! Đêm qua Bệ hạ đã ôm ta ngủ cả một đêm đấy!”
Cục thịt kia run lên bần bật, phát ra những tiếng “ư ư”.
Liễu nhi đắc ý cười lớn, tiếng cười chói tai sắc nhọn.
“Bà không phải nói ta sẽ chết sao? Bà không phải nói đó là hố lửa sao?”
Nàng ta quay người lại, nhìn những tỷ muội xưa kia đang run lẩy bẩy trong sân.
“Thấy chưa? Đây chính là mệnh! Ta có cái mệnh này, còn các người thì không!”
Ánh mắt nàng ta lướt qua toàn sân, cuối cùng dừng lại trên người ta đang ngồi xổm bên giếng giặt quần áo.
“Dô, Trần ma ma, vẫn đang giặt mớ giẻ rách đó à?”
Nàng ta ẹo lưng bước tới, trên cao nhìn xuống ta, “Nghe nói ngươi sắp được đi ngự tiền hầu hạ rồi? Cũng phải, Bệ hạ nhân từ, đến con chó già như ngươi cũng chịu ban cho miếng cơm ăn.”
Ta không ngẩng đầu, vẫn chăm chú vò bộ long bào trong tay.
“Liễu cơ nương nương cát tường.”
Ta nhàn nhạt nói, “Vết bẩn trên bộ long bào này quá nặng, nô tỳ sợ giặt không sạch, làm bẩn mắt nương nương.”
Liễu nhi hừ lạnh một tiếng, cúi người xuống, ghé sát vào tai ta.
Khoảnh khắc đó, ta ngửi thấy một thứ mùi.
Không phải Long diên hương, cũng chẳng phải mùi son phấn.
Mà là một mùi ngòn ngọt, tanh tưởi bốc lên nồng nặc như mùi táo thối lên men.
Đó là mùi thi độc nhập vào cơ thể.
Nàng ta ở quá gần cái xác sống kia, chướng khí độc hại trên người thứ đó đã men theo lỗ chân lông xâm nhập vào người nàng ta rồi.
“Lão già, đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì.”
Liễu nhi hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi nói, “Ngươi có phải nghĩ rằng ta sẽ chết không? Ta cho ngươi biết, Bệ hạ không thể sống thiếu ta! Ngài nói ta là thuốc của ngài! Ta là mạng của ngài!”
Động tác trên tay ta khựng lại.
Thuốc?
Phải rồi, ngươi là thuốc.
Ngươi là cái túi thơm bằng thịt người dùng để che đậy mùi thi thối.
Ngươi là tấm màng lọc bằng thịt người dùng để hút đi thi độc trên người hắn.
“Nương nương phúc trạch thâm hậu, tất nhiên sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Ta nhấc bộ long bào đã giặt sạch sẽ khỏi mặt nước, những giọt nước trong vắt men theo vảy kim long nhỏ xuống róc rách.
“Chỉ là nương nương, phúc khí này quá nặng, chỉ e thân cốt nương nương chịu không nổi.”
Sắc mặt Liễu nhi biến đổi, vừa định phát tác, đột nhiên mặt mày trắng bệch, ôm bụng gập người xuống.
“Ọe——”
Nàng ta nôn khan vài tiếng, thứ nôn ra không phải là dịch chua, mà là một ngụm máu đen ngòm.
Bãi máu rơi xuống đất, xèo xèo kêu lên, lại còn bốc lên một làn khói xanh.
Đám cung nữ xung quanh sợ hãi hét lên, lui về phía sau.

