Cô ấy nhấc chân, định giẫm lên đống mảnh thủy tinh tôi còn chưa nhặt xong.

Đường Văn Bân chen từ ngoài đám đông vào, một tay kéo Hứa Tri Tình ra.

“Hứa Tri Tình, cô đang ra oai cái gì ở đây?”

Đường Văn Bân đập quả bóng rổ trong tay xuống đất, phát ra tiếng vang rất lớn.

“Cô bỏ tiền thuê người theo đuổi bạn trai thay mình. Bây giờ bị lộ, lại quay sang trách người khác à?”

Câu này vừa thốt ra, xung quanh lập tức nổ tung.

“Cái gì? Hứa Tri Tình bỏ tiền thuê người nói chuyện thay à?”

“Tôi đã bảo mà, sao Trần Văn Kiệt có thể thích cô ta được, hóa ra là hàng giả kém chất lượng.”

Sắc mặt Hứa Tri Tình trắng bệch, cô ấy hét lên rồi đẩy Đường Văn Bân.

“Cậu nói bậy nói bạ cái gì!”

“Cậu ấy không nói bậy.”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ ngoài đám đông.

13

Trần Văn Kiệt đi tới.

Đám đông tự động nhường ra một lối.

Hứa Tri Tình như vớ được cọng rơm cứu mạng, lao tới kéo tay áo anh.

“Văn Kiệt, anh đừng nghe bọn họ nói linh tinh, Kiều Mỹ chỉ đang ghen tị với em…”

Trần Văn Kiệt chán ghét hất tay cô ấy ra.

“Đừng chạm vào tôi.”

Anh lấy ra một tấm ảnh, ném xuống trước mặt Hứa Tri Tình.

Đó là ảnh chụp từ camera giám sát của trường.

Trong ảnh, người mặc áo mưa cứu mèo ở sân sau là tôi.

Còn Hứa Tri Tình chỉ đứng dưới mái hiên trú mưa.

“Người cứu mèo hôm đó căn bản không phải cô. Cô thậm chí còn không biết mấy con mèo ấy trông như thế nào.”

Trần Văn Kiệt nhìn Hứa Tri Tình, giọng nói không có chút ấm áp.

“Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Hứa Tri Tình đứng nguyên tại chỗ, mặt đỏ bừng.

Cô ấy che mặt khóc rồi chạy đi.

Người xung quanh dần tản ra.

Chỉ còn tôi, Đường Văn Bân và Trần Văn Kiệt.

Trần Văn Kiệt quay đầu lại, ánh mắt rơi xuống người tôi.

Trong mắt anh có một cảm xúc phức tạp khó nói, thậm chí còn có một tia chắc chắn mơ hồ.

“Bây giờ cô hài lòng rồi chứ?”

Anh nhìn tôi.

“Đây chính là kết quả cô muốn?”

Anh nghĩ tôi cố ý khiến Hứa Tri Tình mất mặt để thu hút sự chú ý của anh.

Tôi phủi bụi trên tay, đứng thẳng người.

“Bạn học Trần, cậu hiểu lầm rồi.”

Tôi nhìn anh.

“Từ đầu đến cuối, chuyện này với tôi chỉ là một cuộc giao dịch. Tiền tôi đã nhận, việc tôi đã làm xong.”

Trần Văn Kiệt cau mày.

“Tiền tôi có thể trả cô gấp đôi. Cô không cần phải đi làm thêm nữa.”

Anh bước lên một bước, giọng dịu xuống.

“Kiều Mỹ, chúng ta bắt đầu lại đi.”

Tôi không nhịn được mà thấy buồn cười.

“Bắt đầu lại cái gì?”

Tôi lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách với anh.

“Có phải cậu nghĩ rằng tất cả sự quan tâm, thấu hiểu trong tài khoản kia đều là vì tôi thích cậu không?”

Trần Văn Kiệt cứng người tại chỗ, không nói gì.

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Những lời thâm tình đó cũng là một phần trong gói dịch vụ năm triệu sáu trăm nghìn tệ thôi.”

“Bây giờ giao dịch kết thúc, không có hậu mãi.”

14

Tôi rời đi rất dứt khoát.

Nhưng Trần Văn Kiệt không chịu dừng lại ở đó.

Anh bắt đầu như phát điên, đi điều tra mọi thứ liên quan đến tôi.

Anh xem được đơn xin hỗ trợ học sinh nghèo của tôi từ chỗ giáo viên phụ trách.

Anh thấy giấy tờ chứng minh bố tôi phá sản rồi qua đời, mẹ tôi bệnh nặng, gia đình gánh khoản nợ khổng lồ.

Cuối cùng anh cũng biết từ bạn cùng bàn của tôi rằng vòng tay ngọc kia thật sự là do tôi nhặt được.

Ban đầu tôi chỉ định lén trả lại cho anh.

Nhưng anh lại đứng trước bao nhiêu người, phủ nhận đó là đồ của mình, khiến tôi không còn chỗ đứng.

Điều khiến anh sụp đổ hơn nữa là trong một lần tổng vệ sinh sau kỳ thi giữa kỳ.

Anh vô tình đá trúng cuốn nháp cũ tôi đã ném vào sọt giấy.

Cuốn vở bung ra.

Bên trong chi chít những bước giải bài.

Mà ở góc dưới mỗi trang, đều có ba chữ được viết rất nhẹ bằng bút chì: Trần Văn Kiệt.

Bên cạnh còn ghi ngày tháng, bắt đầu từ ngày đầu tiên nhập học lớp 10, kéo dài đến tận bây giờ.

Đây căn bản không phải là ba tháng yêu qua mạng thay người khác.

Mà là trọn vẹn mười năm đơn phương.

Tôi nghe nói hôm đó, Trần Văn Kiệt ngồi trong phòng chứa đồ suốt cả buổi chiều.

Anh nhìn những tờ giấy nháp ấy, nhớ lại những lời mình từng nói với tôi.

“Nhiều tâm cơ.”

“Cô ấy có gì tốt? Tôi thật sự không nhìn ra.”

Chính tay anh đã đẩy một người từng chỉ có anh trong mắt ra xa sạch sẽ.

15

Từ ngày đó, Trần Văn Kiệt thay đổi.

Anh không còn là học sinh được tuyển thẳng cao cao tại thượng kia nữa.

Anh bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của tôi.

Buổi sáng, trên bàn học của tôi sẽ có thêm một phần kem vị ô mai và một hộp sữa nóng.

Giờ ra chơi, anh sẽ tổng hợp ba cách giải cho những bài thi tôi làm sai, rồi đặt vào ngăn bàn của tôi.

Ngay cả cuối tuần tôi đi làm thêm ở quán cà phê, anh cũng sẽ gọi một ly Americano rẻ nhất, ngồi ở góc quán nhìn tôi cả ngày.

Nhưng tôi trả lại toàn bộ mọi thứ, không thiếu thứ nào.

Kem tan chảy trên bàn, tôi trực tiếp ném vào thùng rác.

Phần lời giải tôi còn chẳng thèm nhìn, xé ra làm giấy nháp.

Cuối cùng Trần Văn Kiệt không nhịn được nữa.

Sau một buổi tự học tối, anh chặn tôi ở cầu thang.

Đèn hành lang rất tối, mắt anh đầy tơ máu.

“Kiều Mỹ, xin lỗi.”

Giọng anh rất khàn.