“Hạ Chi Chi, bây giờ cậu xin lỗi cũng vô dụng. Tôi xem như đã hiểu rồi, nếu không để cậu nhìn xem những thằng con trai khác như thế nào, cậu vĩnh viễn cũng không biết tôi đối xử với cậu tốt thế nào!”

Hắn đích thân giúp tôi chuyển đồ sang bên cạnh Chu Úc.

Trước khi vào tiết học, hắn ép tôi vào góc tường, thấp giọng nói:

“Nếu hắn bắt nạt cậu thì nói với tôi, tôi sẽ không đứng nhìn đâu, chỉ cần cậu chịu xin lỗi.”

Hàng mi tôi run lên.

Tôi vòng qua hắn, trở về chỗ ngồi của mình.

10

Chu Úc cả tiết học chuyên ngành đều không đến.

Cậu ta lại trốn học rồi.

Dù tôi không tự cho rằng là vì mình.

Nhưng trong lòng vẫn có vài phần áy náy.

Ngày hôm sau đến trường, tôi mang cho cậu ta một hộp sữa.

Vị dâu.

Tôi để ý thấy trong ngăn bàn của cậu ta có rất nhiều kẹo mút vị này.

Suốt cả buổi sáng, Chu Úc đều không đến lớp.

Cả lớp đều có chút tiếc nuối.

Bao gồm cả Phó Hoài và Bạch Vi Vi.

Tất cả bọn họ đều chờ xem trò cười của tôi.

Trong lòng tôi cũng rất bất an, không biết Chu Úc rốt cuộc đang giận đến mức nào.

Còn có thể dỗ được hay không.

Buổi chiều là trận bóng rổ, nên Chu Úc chắc chắn sẽ đến.

Giờ nghỉ trưa tôi cố gắng không ngủ.

Khi mí mắt bắt đầu nặng trĩu, trước mắt cuối cùng cũng xuất hiện một bóng người.

Một thân áo bóng rổ số 13 màu đen, cơ bắp như những dãy núi liên tiếp, từng khối nổi lên rõ ràng.

Đôi mắt và lông mày lạnh lùng, giống như một khối băng.

Cậu ta nhìn cũng không nhìn hộp sữa kia, từ ngăn bàn lấy ra một chiếc khăn mới tinh, quay người đi ra ngoài.

Tôi lấy hết can đảm, kéo tay cậu ta lại.

Cậu ta dừng bước.

“Tôi chưa từng cổ vũ cho ai bao giờ, cậu… dạy tôi được không?”

Tôi chỉ cảm thấy má mình nóng bừng, tay kéo cậu ta cũng run run.

“Tôi sẽ hô thật to, tuyệt đối… tuyệt đối không làm cậu mất mặt.”

Thấy Chu Úc không phản ứng, tôi còn định nói thêm.

Một cây kẹo mút vị dâu liền bị nhét vào miệng tôi.

Hương thơm ngọt ngào lập tức tràn ngập khoang miệng.

Tôi liếm liếm, vẫn còn hơi ngơ ngác.

Đã bị Chu Úc kéo ra khỏi lớp.

Cậu ta dẫn tôi đi xuống dưới, tới phòng nghỉ ở tầng một.

Vừa vào cửa, khóa trái.

Tôi bị ép lên tường, vô tình cắn vỡ viên kẹo mút trong miệng, môi run lên:

“Chu… Chu Úc.”

Cậu ta cúi mắt nhìn tôi một lúc.

Khẽ cong môi:

“Sao, sợ tôi ăn cậu à?”

Tôi vội vàng lắc đầu.

Cậu ta áp trán vào trán tôi, hơi thở nặng nề.

“Không phải muốn cổ vũ cho tôi sao?”

“Trước khi thi đấu phải khởi động, có vài chỗ cơ bắp tôi không tự xoa được.”

“Cậu giúp tôi một chút, được không?”

11

Tôi đỏ mặt bước ra khỏi phòng nghỉ, theo vị trí Chu Úc chỉ mà đi đến hàng ghế đầu.

Lúc này họ đã ra sân, Chu Úc đứng ở vị trí C, cao hơn những người khác hẳn một cái đầu.

Cậu ta vừa đập bóng vừa nhìn thẳng vào tôi.

Chân tôi run lên, vội vàng dời ánh mắt.

Nhưng lại vô tình chạm phải một đôi mắt đen sâu khác.

Phó Hoài cũng mặc áo bóng rổ màu đen, ngồi trên ghế, nở nụ cười như đã hiểu.

Nam sinh thấp hơn một chút bên cạnh huých vai hắn.

“Anh Phó nhìn ai thế? Chị dâu à?”

Nụ cười bên môi Phó Hoài càng lớn, hắn gật đầu không hề né tránh:

“Ừ.”

“Bạch Vi Vi à?”

Phó Hoài khinh thường:

“Bạch Vi Vi loại đó chỉ chơi chơi thôi, tôi đâu có thật sự muốn ở bên cô ta. Trận bóng này tôi còn không nói cho cô ta biết, tôi chỉ muốn xem Hạ Chi Chi cổ vũ cho tôi.”

“Không phải chứ, cậu thật sự thích Hạ Chi Chi à! Trưa nay hai người còn cãi nhau mà?”

Phó Hoài hất cằm về phía chính giữa hàng ghế đầu:

“Chẳng phải đến làm hòa rồi sao?”

Cho dù tôi không xem bóng rổ, cũng biết trận này gần như là nghiền ép.

Gần như chỉ có Chu Úc và Phó Hoài là người nổi bật nhất toàn sân.

Đặc biệt là Chu Úc, khiến đối phương gần như không có cơ hội cầm bóng.

Trận đấu kết thúc, gần như tất cả mọi người đều vây quanh cậu ta.