【Tôi là Lâm Tri Hạ, nguyện ra đi tay trắng, từ bỏ toàn bộ tài sản chung của vợ chồng, chỉ cầu sống thác không bao giờ gặp lại Kỳ Yến, chết đi không bước vào mộ tổ Kỳ gia, tro cốt mặc cho gió thổi chó cắn, tuyệt đối không chung huyệt với Kỳ Yến.】
Và văn bản thứ hai, là 《Tuyên Bố Cắt Đứt Quan Hệ Mẹ Con》.
Tôi trôi nổi trên không trung, bình thản nhìn những lời tôi đọc cho người ta chép lại trước khi chết, từng câu từng chữ giáng đòn chí mạng lên hai bố con họ.
【Kỳ Tiểu Bảo nhận giặc làm mẹ, coi mẹ đẻ như kẻ thù. Tôi, Lâm Tri Hạ, tự biết bản thân không biết dạy con, cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.】
【Kể từ hôm nay, sau này dù thằng bé sinh lão bệnh tử, vinh nhục sang hèn, đều không liên quan đến tôi.】
【Chúc thằng bé cùng Tô Vãn Vãn mẫu từ tử hiếu, chúc thằng bé và Kỳ Yến tình cha con sâu đậm. Nếu có kiếp sau, Lâm Tri Hạ tôi thà chuyển kiếp làm súc sinh, cũng quyết không làm mẹ của Kỳ Tiểu Bảo.】
Tuyệt đối không làm mẹ của Kỳ Tiểu Bảo.
Thà chuyển kiếp làm súc sinh, cũng không làm mẹ của mày.
Khi đôi môi Kỳ Yến run rẩy đọc ra mấy câu cuối cùng, Kỳ Tiểu Bảo đang ngồi ngây ngốc trên đất bỗng bật ra một tiếng gào thảm thiết, xé ruột xé gan.
“Không! Mẹ ơi! Mẹ ơi con sai rồi!”
“Con không cần dì Vãn Vãn nữa đâu! Con chỉ cần mẹ thôi! Bố ơi bố tìm mẹ về đi! Con không bao giờ mắng mẹ là đồ tồi nữa, con sẽ chơi con robot mẹ may cho con!”
Thằng bé quay phắt lại, như phát điên lục lọi chiếc túi nilon đó.
Nó ôm chặt con robot nhỏ thô kệch vào lòng, nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt:
“Mẹ ơi mẹ ra đây đi! Tiểu Bảo biết lỗi rồi… Tiểu Bảo không phải sói mắt trắng…”
Thế nhưng, muộn mất rồi.
Tôi nhìn thằng bé dập đầu trên mặt đất, nhìn nó áp món đồ chơi từng bị nó ghét bỏ chê xui xẻo lên mặt, linh hồn tôi thậm chí không gợn lên một gợn sóng nhỏ nào.
Bi ai lớn nhất chính là trái tim đã chết lặng.
Tôi đã sớm bị các người tự tay giết chết rồi, trong những đêm bị ép liếm nước gạo chua loét, trong ánh nắng rực rỡ khi cả gia đình ba người các người đi ngắm biển ở Tam Á.
Kỳ Yến nắm chặt hai bức huyết thư, đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, lao ra ngoài bệnh viện.
“Bố ơi! Bố đi đâu thế!”
Kỳ Tiểu Bảo khóc lóc đuổi theo phía sau.
Nhưng Kỳ Yến căn bản không nghe thấy gì nữa.
Trong đầu hắn chỉ còn lại một ý niệm duy nhất – Tro cốt.
Tro cốt!
Bốn tiếng trước, trước cổng trại tạm giam, hắn tự tay giơ chiếc hộp gỗ đó lên, đập mạnh xuống vũng bùn lầy lội.
Thậm chí hắn còn dùng mũi giày da để chà xát lên trên, ghét bỏ nói nó làm bẩn thảm lót chân của mình.
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã đổ mưa to.
Khi Kỳ Yến lái xe lao về cổng trại tạm giam, ở đó chỉ còn lại những vũng nước đục ngầu, lầy lội.
Những mảnh vỡ của chiếc hộp gỗ rẻ tiền còn ngâm trong nước, còn lớp bột màu trắng xám bên trong, sớm đã bị mưa to và xe cộ qua lại nghiền nát thành lớp bùn đen không thể nhận ra.
“Không… đừng cuốn trôi đi… cầu xin ông trời, đừng cuốn cô ấy đi!”
Vị thẩm phán trẻ tuổi nhất, uy nghiêm nhất của tòa án thành phố, giờ phút này đang mặc bộ vest thủ công đắt đỏ, quỳ rạp giữa vũng bùn nước bẩn thỉu.
Hắn giống như một con chó hoang mất chủ, dùng tay không điên cuồng bới móc trong vũng bùn.
Móng tay gãy nát, máu tươi hòa lẫn bùn nước chảy ròng ròng, nhưng hắn như không cảm thấy đau đớn, từng vốc, từng vốc gom những cục bùn đó nâng lên, ép chặt vào lồng ngực mình.
“Vợ ơi, anh đưa em về nhà… anh đưa em về nhà nhé…”
Tôi cứ lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, nhìn hắn lăn lộn trong vũng bùn.
Kỳ Yến, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Anh tưởng đây đã là địa ngục rồi sao?
Không, phiên tòa phán xét dành cho người làm thẩm phán như anh, chỉ mới vừa vén màn mà thôi.

