Tại một trấn nhỏ vùng Giang Nam, có một tiệm bán quan tài mới mở.
Chủ tiệm là một lão phụ nhân tóc điểm hoa râm, mang họ Trần.
Mọi người đều khen, Trần lão bản tay nghề giỏi, có thể điểm trang cho người chết nhìn sống động như người sống.
Hơn nữa bà ấy lại có tâm từ bi, gặp nhà nào nghèo khó, không những chẳng lấy một đồng, mà còn tặng luôn một cỗ quan tài gỗ mỏng.
Hôm ấy, trong tiệm có mấy cô thiếu nữ trẻ tuổi bước vào.
Bọn họ ríu rít nói cười, trên mặt ngập tràn nụ cười của tuổi thanh xuân.
“Trần bà bà, nghe nói trên kinh thành lại sắp tuyển tú rồi đấy!”
“Đúng thế, cháu cũng muốn đi! Nghe nói vào cung là được mặc lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị!”
“Nếu mà lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng, vậy là thành nương nương luôn rồi!”
Ta đang quét sơn cho một cỗ quan tài, nghe thấy vậy, cây chổi quét sơn trên tay bỗng khựng lại.
Ta xoay người, nhìn những tiểu nha đầu chẳng biết trời cao đất dày này.
Khuôn mặt của các nàng tươi tắn, non nớt, y hệt như Liễu nhi năm nào.
“Trong cung à…”
Ta đặt chổi sơn xuống, lau tay, “Nơi đó quả là một chốn tốt.”
Mắt các cô nương sáng rỡ: “Thật không ạ? Bà bà cũng thấy đó là chốn tốt sao?”
“Đúng vậy, chốn tốt.”
Ta mỉm cười, nhưng trong nụ cười ấy lại mang theo một tia lạnh lẽo khó cất thành lời.
“Ở đó có cẩm y mặc mãi không hết, có mỹ vị ăn hoài không vơi. Còn có… hương thơm ngửi hoài không dứt.”
“Chỉ là a, thứ hương thơm đó ngửi nhiều rồi, người sẽ chẳng còn là người nữa.”
Các cô thiếu nữ đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng là không hiểu ta nói gì.
“Bà bà, bà lại dọa bọn cháu rồi!”
Họ cười đùa bỏ chạy, “Bọn cháu mới không tin đâu! Bọn cháu phải đi làm nương nương cơ!”
Nhìn bóng lưng họ xa dần, ta khẽ thở dài.
Gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô trên đất.
Ta dường như lại ngửi thấy thứ mùi thối rữa ngọt lịm đến tột cùng ấy.
Đó là mùi của quyền lực.
Và cũng là mùi của cái chết.
Ta cầm đục lên, khắc một cái tên lên một tấm bài vị gỗ.
Nghiêm Hồng.
Đó là tên của Nghiêm cô cô.
Ta đặt tấm bài vị gỗ ở vị trí trang trọng nhất trong tiệm quan tài, trước bài vị đặt một bát nước trong và một củ tỏi.
“Cô cô, người xem.”
Ta lẩm bẩm một mình, “Lại có người mới muốn đi đến cái ổ phúc phận đó rồi.”
“Lần này, sẽ không có ai hắt máu chó đen vào người bọn họ nữa.”
“Cũng không có ai ép họ phải uống ách dược nữa.”
“Bọn họ sẽ rất vui vẻ thôi.”
“Cho đến khi… bọn họ ngửi thấy thứ mùi ấy.”
[HẾT]

