22

Tần Thước cố ôm chặt quần áo, lùi lại, miệng liên tục la:

“Đừng đụng vào tôi! Không được cướp đồ tôi!”

Cho đến khi một thằng đạp mạnh vào bắp chân cậu ta,

Tần Thước bị dồn đến đường cùng, phản xạ đẩy lại —

Cậu ta khỏe lắm, thằng đó ngã sõng soài xuống đất.

Hai đứa còn lại xông lên cũng bị cậu ta đạp ngã lăn quay, trông có vẻ thảm hại, nhưng rõ ràng chưa ra tay mạnh.

Sự thật rõ mười mươi, mặt mấy vị phụ huynh kia xanh mét, không nói được câu nào.

Tôi bước đến, kéo Tần Thước ra sau lưng, trừng mắt mắng thẳng:

“Thấy rõ chưa? Nhà tôi đây là chính đáng phòng vệ.”

“Nó nương tay là vì nó còn có lương tâm. Chứ đổi lại là tôi,”

Tôi giơ cây chổi lên lắc lắc,

“thì không tử tế đến vậy đâu.”

“Giờ, một là con mấy người cúi đầu xin lỗi, hai là mình lên đồn công an, nói chuyện cướp đồ chưa thành.”

23

Mấy phụ huynh nhìn nhau, cuối cùng đành kéo con mình ra xin lỗi lí nhí.

Giọng nhỏ như muỗi, miễn cưỡng vô cùng, chẳng có chút thành ý.

Tôi lạnh mặt:

“Chỉ vậy thôi hả?”

Tôi nhướng mày, chọc mạnh cây chổi xuống đất phát ra tiếng “bịch” trầm trầm.

“Xin lỗi mà kiểu vậy à? Ai là người bị hại hả?”

Tôi nghiêng người, để lộ Tần Thước đang đỏ hoe mắt đứng sau lưng.

“Nhìn vào mắt cậu ấy, to lên, nói rõ ràng.”

Ba thằng nhóc bị phụ huynh đè vai, lúng túng quay sang Tần Thước: “…Xin lỗi.”

24

“Chưa ăn cơm à?! Nói to lên! Không ai dạy mấy đứa lễ nghi hả? Cúi thấp người xuống!”

Tôi quát.

“XIN—LỖI—Ạ!”

Cả ba buộc phải gào lên, khom lưng cứng đơ.

Tần Thước chưa từng gặp cảnh tượng này bao giờ, hoảng loạn rụt lại sau lưng tôi.

Tôi vòng tay ra sau nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu ta, vỗ nhẹ trấn an.

Rồi tôi quay sang mấy vị phụ huynh, từng chữ từng chữ rõ ràng:

“Chuyện hôm nay, nể mặt bọn nhỏ còn đi học, nể nhà trường đứng ra giải quyết, tôi bỏ qua.”

“Nhưng tôi nói cho rõ: con tôi hiền không có nghĩa là dễ bắt nạt.”

“Nếu còn lần sau, tôi sẽ không nhịn nữa đâu!”

Nói xong, tôi kéo Tần Thước rời khỏi phòng giám thị.

25

Ra khỏi cổng trường, tôi dẫn cậu ta rẽ vào một quán cơm nhỏ ở đầu phố.

Tần Thước đi sau lưng tôi, tay siết chặt đến trắng bệch, cả đường không dám mở miệng.

Đến khi tìm được bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống, tôi đẩy thực đơn tới trước mặt cậu ta.

Cậu ta mới ngẩng đầu lên, mắt đỏ như thỏ:

“Chị… chị dẫn em tới đây… là để… để nói lời chia tay đúng không?”

Giọng run như sắp khóc, tay bấu mép bàn, nước mắt rơi lộp độp:

“Em biết em đánh nhau gây phiền cho chị… sau này em không dám nữa đâu…”

“Chị đừng bỏ em mà… em… em sẽ bớt ăn hai bát cơm…”

Nghe vậy tôi vừa buồn cười vừa bực, đưa tay gõ đầu cậu ta một cái: “Khóc cái gì? Nhìn em kìa, chán chết!”

Tôi nhét thực đơn vào tay cậu ta:

“Chọn đi! Hôm nay chị đãi đại tiệc, thưởng công!”

Tần Thước ngơ ngác: “Thưởng… thưởng vì em đánh nhau á?”

26

Tôi tựa lưng vào ghế, thong thả nói:

“Hồi nãy đứng ngoài cửa văn phòng, chị có hỏi mấy đứa bạn trong lớp em.”

“Bọn nó nói em học không giỏi, nhưng tính rất tốt.”

“Lần trước có bạn nữ bị đám lưu manh quấy rối, không dám kể với ai, là em chủ động ra tay giúp.”

Tôi nhìn mặt cậu ta đỏ bừng, khẽ cong môi:

“Tần Thước, em là một đứa trẻ ngoan.”

Nghe tới đây, Tần Thước đột nhiên òa khóc như cái vòi nước lâu ngày chưa bật, vừa nghẹn vừa hỏi:

“Em như vậy… cũng được tính là ngoan sao chị?”

27

“Đương nhiên là được.”

Tôi xoa đầu cậu ta:

“Trẻ ngoan hay không không nằm ở điểm số. Lòng tốt là một điều rất quý.”

Vừa khóc vừa sụt sịt, cậu ta cầm đũa gắp miếng thịt kho bỏ vào miệng.

Tôi hỏi nhẹ: “Sao anh em lại hay nói em nổi loạn?”

Tần Thước cắn đũa, đáp:

“Ba mẹ em… với anh em, đầu óc siêu đỉnh. Ba mẹ đều tốt nghiệp Thanh Hoa với Bắc Đại.”

“Anh em thì hồi tiểu học đã giải toán cấp ba, mười lăm tuổi vô đại học.”

“Giờ quản gần hết việc kinh doanh của nhà, ký hợp đồng nào cũng là dự án lớn. Ai cũng khen ảnh là nhân tài hiếm có.”

“Chỉ có em là không học được gì.”

28

Cậu ta cúi đầu, gẩy gẩy đũa:

“Một bài toán, thầy giảng một lần ai cũng hiểu, em phải nghĩ nửa ngày mới ra.”

“Anh em không tin trong nhà lại có đứa ngu như em.”

“Anh bảo em chỉ giả vờ lười học, bắt người theo dõi việc học của em, làm không xong thì cấm ăn cơm.”

“Nhưng em thật sự có học mà…”

Giọng cậu ta đầy ấm ức:

“Ngày nào cũng đi học thêm, vậy mà lần nào cũng đội sổ. Anh càng tức, nói em cố tình khiêu khích anh ấy…”

Ngừng một chút, cậu ta nói tiếp:

“Nhà em còn theo kiểu ‘nuôi con trai khổ rèn chí’. Ngày nào cũng chỉ cho 50 tệ ăn cơm, căn-tin trường đắt lắm, em ăn không đủ.”

“Thế nên em mới phải xin thêm tiền ăn. Anh lại càng nghĩ em đang nổi loạn tuổi dậy thì.”

29

“Sau đó…” Giọng Tần Thước càng lúc càng nhỏ:

“Em dứt khoát diễn luôn vai phản nghịch. Vào lớp thì ngủ, không nộp bài, tóc nhuộm vàng… Quả nhiên, anh không chửi em ngu nữa, mà chuyển sang chửi em không biết nghe lời.”

Cậu ta ngẩng đầu, ánh mắt đầy hoang mang:

“Chị ơi, không nghe lời… có tốt hơn là ngu một chút không?”

Nhìn cậu ta như vậy, lòng tôi như bị ai bóp một cái, đau nhói.

Tôi không nói gì, chỉ gắp thêm mấy miếng sườn bỏ vào bát cậu ta.

“Ăn đi.” Tôi nói khẽ.

“Hôm nay ăn thoải mái, muốn ăn bao nhiêu cũng được.”

Tần Thước nhìn đống đồ ăn chất cao trong bát, nước mắt lại tuôn, vừa khóc vừa xúc cơm:

“Cảm ơn chị… có chị thật là tốt…”

30

Tôi bỗng nhớ tới bộ quần áo “hàng hiệu” bị giật của cậu ta, liền nghiêm mặt:

“Nhưng chuyện hôm nay chị cũng phải mắng em. Quá hão huyền. Mặc cái đống đồ nhái đầy người để làm gì?”

Cậu ta lí nhí phản bác: “Không… không phải đồ nhái. Anh em nói là mua ở mấy cửa hàng xách tay nước ngoài, mắc lắm…”

Tôi gõ đầu cậu ta một cái:

“Lát nữa chị dẫn đi mua lại hết, bộ này vứt đi cho chị!”

Buổi chiều, tôi dẫn cậu ta đến chợ quần áo sầm uất nhất thị trấn.

Tiếng rao náo nhiệt, quầy nào cũng treo đầy đồ mới.

Biển giá ghi to “29 một cái”, “50 hai cái”.

31

Tần Thước như thằng nhà quê mới lên tỉnh, nhìn cái gì cũng thấy lạ, sờ cái này, ngắm cái kia.

“Chị! Cái áo khoác này đẹp quá!”

Cậu ta hào hứng ướm thử: “Chỉ có 200!”

Tôi nhìn bà chủ quầy: “80.”

Bà chủ: “Em gái, mặc cả vậy lỗ chết chị luôn đó.”

Tôi:
“85, không bán thì thôi.”

Bà chủ: “Được rồi được rồi, bán cho em luôn.”

Tần Thước đơ người.

Tôi cũng đơ người: Mẹ nó, vậy mà vẫn bị hớ.

Tôi để mặc cậu ta chọn. Cuối cùng ôm một đống đồ về, tổng lại chưa tới 300 tệ.