Năm ngoái, anh về nước, mở studio riêng ngay tại thành phố này.
Con đường của anh… rực rỡ, rõ ràng, từng bước đều vững chắc.
Còn tôi…
Những năm qua gần như là một khoảng trống.
Không… thậm chí còn là âm.
Ăn xong, anh chủ động đứng dậy rửa bát.
Tôi không ngăn.
Nhìn bóng lưng anh trong bếp, xắn tay áo, chăm chú làm việc…
Tôi bỗng thấy… cuộc sống như vậy cũng không tệ.
Có bạn bè.
Có sự nghiệp.
Có một mái nhà thuộc về mình.
Sau khi tiễn anh đi, tôi ngồi một mình trong phòng khách rộng.
Lần đầu tiên… nghiêm túc nghĩ về tương lai.
Chu Khải và gia đình anh ta… đã là quá khứ.
Mọi sự trả lại… cũng đã xong.
Phần đời tiếp theo… tôi nên đi như thế nào?
Là ở lại trong căn biệt thự này, dựa vào khối tài sản cha mẹ để lại, sống một cuộc đời nhàn nhã vô lo?
Hay là… như lời Cố Ngôn nói, quay lại với giấc mơ của chính mình?
Ý nghĩ đó, một khi đã nảy sinh… liền bám rễ trong lòng tôi, lan ra không cách nào dập tắt.
Tôi mở máy tính, đăng nhập lại những trang web thiết kế mà đã ba năm rồi tôi không chạm tới.
Nhìn những tác phẩm mới nhất, những xu hướng mới nhất trong ngành.
Một cảm giác nhiệt huyết đã ngủ quên từ lâu… dần dần sống lại trong cơ thể tôi.
Ngay lúc tôi còn đang chìm trong những dự định cho tương lai…
Điện thoại đột nhiên vang lên.
Một số lạ.
Tôi hơi nhíu mày, nhưng vẫn bắt máy.
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng phụ nữ chói tai, xen lẫn tiếng khóc.
“Ôn Tình! Có phải mày không! Con đàn bà độc ác!”
Là Chu Lệ.
Cô em chồng cũ của tôi.
Tôi bật loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục lướt màn hình.
“Có chuyện thì nói, không thì tôi cúp máy.”
Giọng tôi lạnh nhạt, như đang nói chuyện với một người lạ.
“Mày còn dám cúp máy?”
Chu Lệ ở đầu dây bên kia gào lên.
“Nhà tao bị mày hại thảm rồi!”
“Anh tao… anh tao điên rồi!”
“Mẹ tao… mẹ tao tức đến đột quỵ, giờ còn nằm viện!”
“Bọn tao không còn tiền! Một đồng cũng không có! Ngay cả tiền viện phí cũng không trả nổi!”
“Ôn Tình, tao xin mày… tha cho bọn tao đi!”
“Biệt thự đó… không cần trả lại, mày bán đi rồi chia cho bọn tao một nửa cũng được!”
“Coi như… nể tình trước đây!”
Tôi nghe, chỉ thấy buồn cười.
Tình nghĩa?
Khi cả nhà họ như châu chấu tràn vào nhà tôi, muốn chiếm hết tài sản của tôi… họ có nhớ đến hai chữ đó không?
Khi tôi bị chửi là “đàn bà không biết đẻ”… họ có từng bênh tôi không?
Khi Chu Khải vì một đứa con không phải của mình mà ly hôn với tôi…
Trong nhà họ, có ai từng nghĩ đến “tình nghĩa” chưa?
“Chu Lệ.”
Tôi lên tiếng, cắt ngang tiếng khóc của cô ta.
“Thứ nhất, anh cô điên, mẹ cô đột quỵ… là chuyện của các người, không liên quan đến tôi.”
“Thứ hai, căn biệt thự là tài sản trước hôn nhân của tôi, không có bất kỳ liên quan gì đến nhà các người.”
“Thứ ba…”
“Giữa chúng ta, không tồn tại cái gọi là tình nghĩa.”
“Nếu cô gọi chỉ để nói mấy lời này… tôi cúp máy.”
Giọng tôi bình tĩnh.
Nhưng từng chữ… lạnh như dao.
Cắt đứt hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của cô ta.
Đầu dây bên kia im lặng.
Vài giây sau, giọng Chu Lệ trở nên âm u, đầy oán hận.
“Ôn Tình, đừng tưởng mày thắng rồi!”
“Mày đẩy bọn tao đến đường cùng… bọn tao cũng không để mày sống yên!”
“Tao sẽ lên mạng bóc phốt mày! Tao tìm phóng viên!”
“Tao sẽ nói cho tất cả mọi người biết… mày là loại đàn bà độc ác thế nào!”
“Chính mày ép anh tao phát điên! Chính mày làm mẹ tao đột quỵ!”
“Tao sẽ khiến mày thân bại danh liệt! Cả đời không ngẩng đầu lên được!”
Những lời đe dọa… đầy cay độc.
Nếu là tôi trước đây… có lẽ thật sự sẽ bị dọa.
Sẽ vì sợ dư luận… mà nhượng bộ.
Nhưng bây giờ…
Tôi chỉ thấy cô ta đáng thương.
“Được thôi.”
Tôi khẽ cười.
“Cứ làm đi.”
“Tôi chờ.”
“Nhưng tiện đây… tôi nhắc cô một câu.”
“Cuộc gọi vừa rồi… tôi đã ghi âm toàn bộ.”

